Niềm vui của Call Center

Có rất nhiều khách hàng đã đặt ra câu hỏi người làm nghề Callcenter cảm thấy như thế nào? Niềm vui của những người làm callcenter hay chính xác là dịch vụ chăm sóc khách hàng như thế nào?
Hiên nay, không ít doanh nghiệp sử dụng dịch vụ callcenter và những người làm công tác callcenter quả là một nhiệm vụ rất khó khăn. Niềm vui của Call Center mỗi khi được chăm sóc khách hàng là rất lớn. Ở bài viết này tôi xin đưa ra nhận xét cũng như kinh nghiệm từng trải của tôi về làm callcenter đến với khách hàng có nhu cầu quan tâm đến dịch vụ của chúng tôi.
Tôi đã từng vật vã với những ngày đầu bước vào nghề, tháng đầu tiên tôi còn bị yêu cầu đi học phụ đạo vì nghiệp vụ quá yếu. Những nỗi hậm hực cứ giữ mãi trong lòng để giờ đây, tôi đang cười chính mình vì những nghĩ suy non nớt đó. Trưởng nhóm sao mà khó tính quá, giám sát, đào tạo lại còn khắt khe hơn, trưởng ca thì nghiêm nghị cực kì, nghiệp vụ chuyên môn đã đành, ngay cả quần áo, đi đứng nói cười cũng không được thoải mái. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất “cố gắng chịu đựng mà vượt qua để kiếm tiền trang trải cuộc sống”. Rồi tháng thứ 2, thứ 3 vẫn với nỗi niềm như vậy mà tôi đi làm đều đặn. Và kể từ khi nào tôi không nhớ nữa, những điều đó như dần tan biến trong tôi. Nghiệp vụ chuyên môn bỗng chốc sao không còn quá khó, kỉ luật quân đội cứng rắn nhưng mang lại hiệu quả công việc rất cao, tan ca lại quây quần vui vẻ, tiếng chuông reo điện thoại và giọng nói khách hàng ôi sao quá đỗi quen thuộc và làm tôi luôn cảm thấy nhớ. Tôi đã yêu nghề tự bao giờ!
Tôi đã từng vật vã với những ngày đầu bước vào nghề, tháng đầu tiên tôi còn bị yêu cầu đi học phụ đạo vì nghiệp vụ quá yếu. Những nỗi hậm hực cứ giữ mãi trong lòng để giờ đây, tôi đang cười chính mình vì những nghĩ suy non nớt đó. Trưởng nhóm sao mà khó tính quá, giám sát, đào tạo lại còn khắt khe hơn, trưởng ca thì nghiêm nghị cực kì, nghiệp vụ chuyên môn đã đành, ngay cả quần áo, đi đứng nói cười cũng không được thoải mái. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất “cố gắng chịu đựng mà vượt qua để kiếm tiền trang trải cuộc sống”. Rồi tháng thứ 2, thứ 3 vẫn với nỗi niềm như vậy mà tôi đi làm đều đặn. Và kể từ khi nào tôi không nhớ nữa, những điều đó như dần tan biến trong tôi. Nghiệp vụ chuyên môn bỗng chốc sao không còn quá khó, kỉ luật quân đội cứng rắn nhưng mang lại hiệu quả công việc rất cao, tan ca lại quây quần vui vẻ, tiếng chuông reo điện thoại và giọng nói khách hàng ôi sao quá đỗi quen thuộc và làm tôi luôn cảm thấy nhớ. Tôi đã yêu nghề tự bao giờ!

Tôi thường nhớ đến câu nói mà mẹ tôi đã dạy “Cuộc sống này chỉ khi nào con biết đủ, thì mới đủ”, và câu nói đó càng thấm thía hơn với cái nghề tôi đã chọn. Đã có thời gian, tôi gạnh tị với bạn bè đồng trang lứa chỉ vì những điều nhỏ nhất. Việc làm ca đôi khi khiến tôi không thể có mặt vào những buổi liên hoan mà bọn nó vẫn thường tổ chức. Buồn hơn khi thứ 7, Chủ nhật vẫn phải đi làm trong khi người khác được nghỉ ngơi và việc họp hành, phê bình, báo cáo thường xuyên không còn thấy gì là lạ lẫm. Hằng ngày vẫn phải bút, phải giấy để mà “nhai” nghiệp vụ và nhất là “Anh ơi, em xin đi muộn” là điều không thể… Ôi! Nghề gì mà lại khác biệt người khác quá vậy. Trở lại với hiện tại, có quá bất ngờ không khi tôi nói rằng, tôi muốn được đi làm và gặp gỡ đồng nghiệp hằng ngày. Thật ra, công việc thì vẫn vậy, chỉ có suy nghĩ của tôi là đổi khác. Tôi cảm thấy mình hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi hiểu được rằng, bản chất mỗi ngành nghề đều có những niềm vui và khó khăn nhất định, tôi đã thích nghi và Kim Cương đã rở thành một phần trong tôi, là gia đình thứ hai của tôi. Những đồng nghiệp chân thành mà tôi có được đều từ công việc này tạo ra, bờ vai vững chãi luôn yêu thương tôi cũng từ môi trường này mà gặp mặt. Mức lương không quá cao nhưng đủ để tôi trang trải cuộc sống và tích tũy cho tương lai mà tôi hằng mơ ước. Đáng mừng hơn, nơi công tác này khiến gia đình rất đỗi yên tâm ở tôi. Đúng là “không có khó khăn nào mà không thể vượt qua” và “thành công nào mà lại không có hi sinh và đánh đổi”. Những khó khăn tôi cho là lớn lao ngày hôm qua lại trở nên quá nhỏ khi nhìn lại. Tôi đã vượt qua và tôi đã làm được. Tất cả bắt đầu từ nhận thức, sau đó là cảm nhận riêng của mỗi tâm hồn và cuối cùng là biến nó thành hành động. Tôi tin tưởng ở những suy nghĩ và việc làm tích cực của tôi ngày hôm nay sẽ vun đắp và tạo dựng cho một ngày mai tươi sáng, hạnh phúc hơn.
Ring…..! Ring…..! Dạ Viettel danh số 123 xin nghe! Tiếng chuông điện thoại bàn kế bên như làm giật mình tôi. Mình đã tự sự bao lâu rồi nhỉ? Nhìn lại, trước mặt tôi vẫn là chiếc điện thoại Viettel quen thuộc bên cạnh chiếc gương mang dòng chữ “Smile! Customer can hear you”. Vâng, tất nhiên rồi, tôi sẽ luôn mỉm cười vì tôi thấy mình hạnh phúc với công việc CSKH này, và khách hàng sẽ cảm nhận được điều đó! Tôi chắc chắn.
Tags: